[Review] 127 Hours

1) Chưa có một mùa Oscar nào lại có nhiều phim khiến tui rớt nước mắt đến thế. Từ Toy Story III, Inception đến The Social Network, True Grit …, tác phẩm nào cũng có những cảnh khiến tui muốn khóc, và tui khóc thiệt. Có lẽ tại tui hơi bị yếu đuối. 127 Hours cũng thế, cũng khiến con người “yếu đuối” như tui sì sụt chút đỉnh.

2) 127 Hours là bộ phim dựa trên câu chuyện có thật về Aron Ralston. Hẳn các bạn cũng đã biết Aron đi leo núi, xong rồi bị một hòn đá chẹt vào tay, cuối cùng phải tự cắt tay mình để sống sót. Cốt truyện chỉ có như thế, lại xoay quanh một con người duy nhất, nên 127 Hours không gay cấn, không giật gân, không hấp dẫn. Vậy mà, suốt 90 phút của bộ phim, tui, và nhiều người xem khác, tui nghĩ vậy, không thể nào rời mắt khỏi màn hình. Lạ ghê chưa! Chẳng lạ đâu, nếu bạn biết đến tài năng của đạo diễn Danny Boyle, người đã đoạt Oscar với Slumdog Millionaire. Từng hình ảnh, từng góc quay, từng đoạn nhạc, … tất cả cùng hòa lại với nhau, dưới bàn tay nhào nặn của Boyle, tạo nên một bộ phim không thể không xem qua một lần.

James Franco và Aron Ralston thật.

3) Nghe qua nội dung của 127 hours, tất mọi người đều nghĩ rằng đây là bộ phim ca ngợi nghị lực phi thường của con người. Ừ đúng, đúng là 127 Hours có ca ngợi thật, nhưng với tui, một người chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh hiểm nghèo như thế, tui không thể “cảm” được hết tầng ý nghĩa này. Bài học quý giá nhất mà 127 Hours dạy cho tui đến từ dòng cảm xúc của Aron Ralston. Những ký ức vụt hiện lên, những ảo ảnh lởn vởn, những điềm báo tương lai … tất cả khắc họa nên sự vận động cảm xúc của Aron, từ bất lực đến tuyệt vọng đến khao khát sống, khao khát những giây phút bên cạnh cha, mẹ, vợ (hay người yêu gì đấy tui không rõ nữa), những giây phút mà anh đã không biết giữ gìn. James Franco thể hiện tất cả cung bậc này cực kỳ xuất sắc. Diễn xuất tuyệt vời cộng với thoại cực hay, anh kéo người xem lại gần hơn với Aron, lại gần hơn với những cảm xúc phức tạp trong khoảng thời gian mắc kẹt đầy gian khổ này.

4) Có hai đoạn mà tui bật khóc. Một là khi Aron tự diễn một vở hài kịch, đại loại là:
“Hey there, Aron! Is it true that you didn’t tell anyone where you were going?”
“No”
“Anyone?”
“Anyone”
“Oops…”

rồi dẫn đến lúc tuyệt vọng nhất:
“You know, I’ve been thinking. Everything is… just comes together. It’s me. I chose this. I chose all this. This rock… this rock has been waiting for me my entire life. It’s entire life, ever since it was a bit of meteorite a million, billion years ago. In space. It’s been waiting, to come here. Right, right here. I’ve been moving towards it my entire life. The minute I was born, every breath that I’ve taken, every action has been leading me to this crack on the out surface.”

Hai là khi Aron nhớ về gia đình mình. Xem đoạn này, tui cũng chợt nghĩ nhiều khi mình cũng đã quá vô tâm mà không biết quý giá những giây phút mình đang có, những giây phút mà có thể mình sẽ không bao giờ gặp lại …

5) 127 Hours có thể tiêu tốn của bạn vài chục nghìn tiền vé hoặc công sức cày bừa để download bộ phim, nhưng bạn yên tâm, đó không hề là một sự phí phạm. Ngược lại, tui cho rằng bạn quá “hời” khi bỏ ra không bao nhiêu nhưng đã nhận được một bài học thật sâu sắc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s